dǐnɡchànɡ

鼎鬯

拼音
[ dǐnɡ chànɡ ]
注音
[ ㄉ一ㄥˇ ㄔㄤˋ ]
简体
鼎鬯
五笔
hnd obx
更新

词语解释

鼎鬯[ dǐnɡ chànɡ ]

⒈  古代祭祀时的用物,故亦借指祭祀。

引证解释

⒈  古代祭祀时的用物,故亦借指祭祀。

《明史·张慎言传》:“若夫鼎湖再泣,宗庙鼎鬯为重,则先帝之簪履为轻。”